'Vùng đất chết' hồi sinh nhờ mỏ dầu siêu lớn, Trung Quốc đủ dùng trong 200 năm

Kinh doanh 22/04/2026 15:24

Từng bị các chuyên gia quốc tế coi là vùng đất "nghèo dầu", bồn địa Ordos giờ đây trở thành trung tâm dầu khí lớn nhất Trung Quốc với trữ lượng đủ sức đảm bảo an ninh năng lượng cho quốc gia tỷ dân trong hai thế kỷ.

Tại bồn địa Ordos, vùng đất khô cằn nằm sâu trong nội địa Trung Quốc, một "đại công trường" năng lượng đang hoạt động bền bỉ ngày đêm. Đây là nơi tọa lạc của Trường Khánh – mỏ dầu khí đã phá vỡ mọi định kiến địa chất để vươn mình trở thành "ông vua mới" của ngành năng lượng nước này.

1_1776785255.jpg

Phá vỡ kỷ lục lịch sử

Trong bối cảnh các mỏ dầu truyền thống của Trung Quốc đang bước vào giai đoạn suy giảm sản lượng sau nhiều thập kỷ khai thác, sự trỗi dậy của Trường Khánh được xem là chiếc phao cứu sinh chiến lược.

Theo dữ liệu vận hành mới nhất, năm 2023 đánh dấu cột mốc lịch sử khi sản lượng dầu khí quy đổi tại đây vượt ngưỡng 65 triệu tấn. Đây không chỉ là con số cao nhất từ trước đến nay của riêng mỏ này mà còn thiết lập một kỷ lục mới cho toàn ngành dầu khí Trung Quốc.

Sức nặng của mỏ Trường Khánh nằm ở những con số về quy mô. Các báo cáo thăm dò cho thấy tổng trữ lượng đã chứng minh tại đây chiếm tới 1/3 trữ lượng dầu khí của cả quốc gia. Để dễ hình dung, nếu quy đổi toàn bộ lượng dầu khí đã được rút lên khỏi lòng đất tại đây, con số này tương đương với 80 lần thể tích của Hồ Tây (Hàng Châu) – một hồ nước ngọt biểu tượng có diện tích 6,5km2.

Các chuyên gia năng lượng tính toán rằng, nếu duy trì tốc độ khai thác như hiện tại, nguồn tài nguyên khổng lồ từ Trường Khánh có thể cung ứng cho nhu cầu của Trung Quốc trong vòng 200 năm tới.

2_1776785255.jpg

Cuộc hồi sinh từ 'vùng đất chết'

Nhìn vào sự thịnh vượng hiện tại, ít ai ngờ rằng bồn địa Ordos – trải rộng 370.000 km2 qua các tỉnh Thiểm Tây, Cam Túc, Ninh Hạ, Nội Mông và Sơn Tây – từng bị giới địa chất phương Tây gạch tên khỏi bản đồ năng lượng.

Vào đầu thế kỷ 20, lý thuyết địa chất truyền thống khẳng định dầu mỏ chỉ hình thành trong các trầm tích biển. Trong khi đó, phần lớn lãnh thổ Trung Quốc lại là trầm tích lục địa. Quan niệm "Trung Quốc nghèo dầu" đã tồn tại suốt nhiều thập kỷ cho đến khi các nhà khoa học trong nước đưa ra học thuyết "sinh dầu lục địa". Họ chứng minh rằng dầu mỏ hoàn toàn có thể được tạo ra từ trầm tích sông hồ.

Tuy nhiên, tìm thấy dầu mới chỉ là bước khởi đầu. Thử thách thực sự nằm ở cấu tạo địa tầng của Trường Khánh. Với độ thấm cực thấp và lớp đá cứng như thép, các kỹ sư thời đó đã phải thốt lên rằng việc lấy dầu ở đây không khác gì "vắt dầu từ đá".

Phải đến năm 1973, khi công nghệ nứt vỉa (fracking) được cải tiến và triển khai mạnh mẽ, nút thắt mới được tháo gỡ. Chỉ trong một năm, sản lượng trung bình của mỗi giếng dầu đã tăng vọt hơn 5 lần, tạo tiền đề cho sự bùng nổ của mỏ dầu khí lớn nhất quốc gia sau này.

Xương sống của nền kinh tế

Ngày nay, Trường Khánh đã vượt qua những cái tên huyền thoại như Đại Khánh hay Thắng Lợi để giữ vị trí độc tôn. Không chỉ là mỏ dầu lớn nhất, nơi đây còn giữ vai trò trung tâm sản xuất khí đốt quan trọng nhất Trung Quốc.

Nguồn cung từ bồn địa Ordos len lỏi qua hệ thống đường ống khổng lồ để sưởi ấm và thắp sáng cho hàng loạt siêu đô thị, đảm bảo nhịp sống dân sinh và duy trì đà sản xuất công nghiệp. Giữa những biến động khó lường của thị trường năng lượng toàn cầu, Trường Khánh đóng vai trò như một "mỏ neo" ổn định kinh tế vĩ mô.

Trong lộ trình dài hạn, Trung Quốc đang hướng tới việc chuyển dịch sang năng lượng tái tạo và kinh tế xanh. Tuy nhiên, các chuyên gia khẳng định dầu khí vẫn là nền tảng không thể thay thế trong ít nhất vài thập kỷ tới. Trong giai đoạn chuyển giao này, những siêu mỏ như Trường Khánh không chỉ đảm bảo an ninh năng lượng quốc gia mà còn đóng vai trò là vùng đệm chiến lược, giúp quá trình chuyển đổi diễn ra nhịp nhàng và bền vững hơn.

Từ một vùng đất bị lãng quên, Trường Khánh hiện là biểu tượng cho sự tự chủ và nội lực của ngành năng lượng Trung Quốc trong thế kỷ 21.

Hà My
Tin đáng đọc