Những 'làng tỷ phú' đi lên từ nghề lạ: Khi phế liệu, tóc, thịt lợn… trở thành con đường làm giàu
Từ những công việc gắn với lao động chân tay, người dân ở nhiều địa phương đã vươn lên khá giả, hình thành nên những “làng tỷ phú” nổi tiếng khắp cả nước.
Không phải những ngành nghề hào nhoáng hay công nghệ cao, nhiều ngôi làng ở Việt Nam đã đổi đời nhờ những nghề tưởng chừng rất bình dị, thậm chí bị xem là “độc lạ” như mổ xe phế thải, buôn tóc, thu mua đồng nát hay giết mổ lợn. Từ những công việc gắn với lao động chân tay, người dân ở nhiều địa phương đã vươn lên khá giả, hình thành nên những “làng tỷ phú” nổi tiếng khắp cả nước.
Tại miền Bắc và miền Trung, không ít làng nghề truyền thống hoặc nghề mới hình thành đã tạo nên những ngôi làng mang đặc trưng kinh tế riêng, mang lại nguồn thu lớn cho người dân.
Một trong những địa danh nổi tiếng nhất phải kể đến là làng Tề Lỗ (Vĩnh Phúc cũ). Nơi đây được nhiều người biết đến như “thủ phủ mổ xe” của miền Bắc. Người dân trong làng chuyên thu mua máy xúc, ô tô, xe máy cũ từ khắp nơi, sau đó tháo dỡ, phân loại và bán lại từng bộ phận, phụ tùng. Hoạt động này hình thành nên cả một hệ sinh thái kinh doanh phụ tùng cũ sôi động, mang lại thu nhập cao cho nhiều hộ gia đình. Nhờ nghề này, mức sống của người dân Tề Lỗ được đánh giá là thuộc nhóm cao nhất khu vực.
Không kém phần đặc biệt là “nghĩa địa ô tô” ở thôn Thuyền (Bắc Giang cũ). Tại đây, hàng trăm hộ dân tham gia vào nghề thu mua ô tô cũ nát, xe tai nạn hoặc phế thải từ nhiều nguồn khác nhau, trong đó có cả các đơn vị quốc phòng và cơ quan nhà nước. Những chiếc xe tưởng như chỉ còn giá trị phế liệu lại được tháo rời, tái sử dụng từng linh kiện. Nghề “mổ xe” đã mang lại nguồn thu lớn cho người dân địa phương, tạo nên hàng trăm hộ gia đình khá giả, thậm chí có người trở thành tỷ phú.
Ở miền Trung, làng Diễn Tháp, nay là xã Quảng Châu (Nghệ An) lại nổi tiếng với nghề buôn phế liệu, hay còn gọi là “đồng nát”. Ban đầu, nhiều người trong làng chỉ đi thu mua phế liệu nhỏ lẻ từ khắp nơi. Dần dần, nghề này phát triển mạnh, người dân mở rộng quy mô kinh doanh, xây dựng mạng lưới thu gom lớn. Không ít thương lái còn mang phế liệu sang cả thị trường Lào để buôn bán, giúp thu nhập của nhiều gia đình tăng lên đáng kể.
Trong khi đó, tại miền Bắc, làng Quan Độ (Bắc Ninh) được xem là một trong những “vựa phế liệu” lớn nhất khu vực. Hàng trăm cơ sở thu mua, phân loại và tái chế kim loại phế liệu hoạt động nhộn nhịp mỗi ngày. Nghề này không chỉ mang lại nguồn thu lớn cho người dân mà còn giúp hình thành một cộng đồng kinh doanh phế liệu quy mô lớn, nơi nhiều người trở thành đại gia trong ngành.
Một nghề khác cũng khá độc đáo là buôn tóc ở làng Đông Bích (Bắc Ninh). Người dân trong làng chuyên thu mua tóc từ khắp nơi, sau đó phân loại, xử lý và bán cho các cơ sở sản xuất tóc giả hoặc xuất khẩu. Nhờ thị trường tiêu thụ rộng, nghề buôn tóc đã giúp nhiều gia đình có nguồn thu cao, tạo nên một cộng đồng kinh doanh sôi động.
Tại khu vực ngoại thành Hà Nội, làng Miêng Thượng (Ứng Hòa) nổi tiếng với nghề buôn bán và giết mổ lợn. Từ một vùng quê còn nhiều khó khăn, người dân nơi đây đã xây dựng được mạng lưới cung cấp thịt lợn rộng khắp, đưa sản phẩm đi tiêu thụ ở nhiều tỉnh, thành. Nhờ đó, nhiều hộ gia đình nhanh chóng vươn lên khá giả.
Cũng ở Ứng Hòa, làng Xà Cầu lại được biết đến với nghề “mổ xe” máy và xe đạp cũ. Những chiếc xe hỏng được thu mua, tháo rời và bán lại từng bộ phận. Dù là công việc đòi hỏi nhiều công sức, nhưng nhờ nguồn hàng dồi dào và thị trường tiêu thụ ổn định, nghề này đã giúp nhiều hộ dân cải thiện đáng kể thu nhập.
Không chỉ những nghề đặc biệt, nhiều làng nghề truyền thống cũng tạo nên sự giàu có cho người dân. Tiêu biểu là làng Đồng Kỵ (Bắc Ninh) - nơi nổi tiếng với nghề sản xuất đồ gỗ mỹ nghệ cao cấp. Những sản phẩm gỗ chạm khắc tinh xảo từ Đồng Kỵ không chỉ được tiêu thụ trong nước mà còn xuất khẩu sang nhiều thị trường quốc tế. Nhờ đó, đây được xem là một trong những làng nghề giàu có nhất Việt Nam.
Ở Hải Minh (Nam Định cũ), người dân lại làm giàu nhờ kinh doanh đồ gỗ cũ và sưu tầm cổ vật. Những món đồ tưởng chừng đã qua sử dụng lại được phục chế, buôn bán với giá trị cao, mang lại lợi nhuận đáng kể.
Trong khi đó, làng Mẹo - Phương La (Thái Bình cũ) lại nổi tiếng với nghề dệt truyền thống. Nhờ sự phát triển của các cơ sở sản xuất và kinh doanh vải, nơi đây được mệnh danh là một trong những ngôi làng giàu nhất của “quê lúa” Thái Bình, với nhiều hộ gia đình có tài sản lớn.
Từ những nghề tưởng chừng bình dị, thậm chí ít người nghĩ có thể làm giàu, nhiều ngôi làng ở Việt Nam đã vươn lên trở thành những cộng đồng kinh tế năng động. Sự cần cù, nhạy bén trong kinh doanh cùng tinh thần đoàn kết của người dân đã biến những nghề truyền thống hoặc nghề “độc lạ” thành con đường phát triển bền vững.
Những câu chuyện làm giàu từ làng nghề không chỉ cho thấy sức sáng tạo của người dân nông thôn, mà còn phản ánh một xu hướng đáng chú ý: khi một nghề phù hợp với nhu cầu thị trường và được cả cộng đồng cùng phát triển, nó có thể trở thành nền tảng kinh tế vững chắc cho cả một vùng quê.

