Láng giềng Việt Nam đưa giàn điện gió nổi công suất 16MW nặng 7.800 tấn ra vùng biển sâu 136m, chống chịu được bão cấp 17
Được neo giữ bằng hệ thống chân căng và sở hữu tuổi thọ lên tới 25 năm, giàn Haiyou Anlan đang cung cấp điện tái tạo trực tiếp cho mỏ dầu Lufeng của Trung Quốc.
Giàn điện gió nổi công suất 16MW đầu tiên của Trung Quốc đã chính thức đi vào vận hành tuần này, đánh dấu bước tiến quan trọng trong phát triển năng lượng tái tạo ở vùng biển sâu.
Theo Tập đoàn Dầu khí Hải dương Trung Quốc (CNOOC), giàn Haiyou Anlan công suất 16MW đã được kết nối với lưới điện của mỏ dầu Lufeng và bắt đầu cung cấp trực tiếp điện năng tái tạo cho hoạt động khai thác dầu khí ngoài khơi.
Đây là giàn điện gió nổi dạng chân căng (TLP) đầu tiên của Trung Quốc và là công trình lớn nhất thế giới xét về công suất tuabin lắp đặt. Giàn được đặt ở vùng biển xa bờ và có độ sâu lớn hơn bất kỳ công trình điện gió TLP tương tự nào hiện nay.
Được thiết kế để chống chịu bão cấp 17, Haiyou Anlan cho thấy bước tiến của Trung Quốc trong công nghệ điện gió nổi ngoài khơi, đồng thời có thể mở đường cho các dự án điện gió ở vùng biển sâu hơn trong tương lai.
Haiyou Anlan được đặt tại bồn trũng cửa sông Châu Giang, cách thành phố Thâm Quyến khoảng 200km về phía Đông Nam, thuộc tỉnh Quảng Đông. Giàn nằm ở vùng biển sâu khoảng 136m và cách bờ khoảng 136km.
Công trình có chiều cao tương đương một tòa nhà 110 tầng và được trang bị tuabin điện gió chống bão công suất 16MW. Theo CNOOC, giàn được thiết kế để hoạt động trong 25 năm.
Khi vận hành hết công suất, giàn dự kiến sản xuất khoảng 54 triệu kWh điện/năm cho mỏ dầu Lufeng. Lượng điện này được kỳ vọng giúp tiết kiệm khoảng 15.000 m3 dầu nhiên liệu/năm, đồng thời cắt giảm khoảng 35.000 tấn khí CO2 phát thải.
Giải quyết bài toán xây dựng điện gió ngoài khơi
Khác với các hệ thống móng điện gió ngoài khơi truyền thống được cố định xuống đáy biển, giàn chân căng nổi trên các thân phao và được giữ cố định bằng những dây neo thẳng đứng gắn với hệ thống neo dưới đáy biển. Thiết kế này giúp duy trì độ ổn định cho giàn và hạn chế chuyển động do sóng và dòng hải lưu.
So với các giàn nổi bán chìm, hệ thống TLP cần ít thép hơn cho mỗi MW công suất, chiếm ít diện tích mặt biển hơn và có độ ổn định cao hơn. Tuy nhiên, công nghệ này vẫn nằm trong nhóm những loại điện gió nổi ngoài khơi khó xây dựng nhất do đòi hỏi độ chính xác rất cao trong thiết kế và lắp đặt.
Haiyou Anlan nặng khoảng 7.800 tấn, với phạm vi quét tương đương khoảng 7,5 sân bóng đá tiêu chuẩn. CNOOC cho biết đã phát triển hệ thống neo có độ bền cao, công nghệ neo chính xác cao và hệ thống thi công tích hợp nhiều thiết bị cho dự án.
Nhóm kỹ sư cũng sử dụng hệ thống mô phỏng điều kiện biển ba chiều để thực hiện các mối nối dưới nước với độ chính xác tới từng milimet trong quá trình lắp đặt.
Ông Lin Boqiang, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Kinh tế Năng lượng Trung Quốc thuộc Đại học Hạ Môn, nhận định dự án là một bước đột phá quan trọng về công nghệ và cho thấy hướng phát triển của ngành điện gió ngoài khơi trong tương lai.
Theo ông Lin, ý nghĩa rộng hơn của công nghệ này nằm ở khả năng mở rộng nguồn cung điện xanh cho miền Đông Trung Quốc. Hơn 80% nguồn tài nguyên gió và mặt trời của nước này tập trung ở các khu vực phía Tây, trong khi những trung tâm tiêu thụ điện lớn chủ yếu nằm ở phía Đông.
Do đó, phát triển điện gió ngoài khơi xa bờ có thể đưa nguồn điện sạch đến gần hơn các trung tâm tiêu thụ lớn, đồng thời giảm sự phụ thuộc vào hệ thống truyền tải điện đường dài từ miền Tây sang miền Đông Trung Quốc.




